Chương 3
“Cô dám nói như thế à!” Mặt Stella đỏ bừng vì tức giận.
Bốn năm nay, Stella vẫn luôn bám chặt bên cạnh Raymond. Dù hai người rất thân, nhưng trong lòng cô lúc nào cũng thấy giữa họ có một bức tường vô hình.
Mỗi lần cô muốn lại gần thêm một chút, Raymond lại lạnh lùng hất cô ra.
Cô vẫn luôn tự ám thị với mình, chắc là Raymond không thích phụ nữ.
Nhưng bây giờ Margaret lại xuất hiện, bao nhiêu ký ức cũ ào ạt tràn về! Cô không thể nào quên được buổi sáng hôm ấy bốn năm trước, khi cô nhìn thấy trên người Raymond đầy những vệt móng tay ái muội… cảm giác ghen tuông khi đó suýt nữa nuốt chửng cô!
Margaret lại đến khuấy lên mọi chuyện!
Thấy phản ứng của Stella, Margaret nhướng mày. Vốn dĩ cô chỉ định châm chọc Stella mấy câu, xem thử đối phương có lộ đuôi không, ai ngờ lại đâm trúng chỗ đau.
“Cô Brown vẫn còn… giữ mình à? Cần người chỉ giáo không? Mở miệng nói một tiếng, tôi dạy cho từ A tới Z luôn,” Margaret mỉa mai.
Bốn năm trước, Stella chê bai Margaret chỉ là con giúp việc, ngày nào cũng kiếm chuyện gây khó dễ. Lúc đó Margaret nhịn xuống hết.
Nhưng bây giờ khác rồi, cô không việc gì phải chịu đựng nữa!
Stella trừng mắt nhìn Margaret, bị khí thế ngang ngược của cô làm cho sững sờ.
Nhục nhã dâng lên tận cổ. Margaret là cái thá gì chứ? Một đứa mồ côi rẻ tiền như vậy mà dám nhảy lên đầu cô ngồi?
Stella thẳng lưng, quét mắt từ trên xuống dưới người Margaret rồi cất giọng chua chát: “Mất tích bốn năm mà gan to ra nhỉ. Cái viên sapphire trên cổ cô chắc mắc lắm ha. Đổi bằng bao nhiêu lần bò lên giường đàn ông mới có được vậy?”
Cô ta liếc sang Wesley, ý tứ rõ ràng: Margaret đang được anh ta bao nuôi.
Wesley hơi cau mày.
Margaret không muốn lôi Wesley vào, nên hừ lạnh: “Stella, đừng lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Không phải ai cũng giống cô, suốt ngày chỉ chực kiếm đại gia để bám. Cô mò đến đây tìm Raymond làm gì? Định nửa đêm bò lên giường người ta, chụp vài tấm hình giường chiếu rồi lấy đó ép anh ấy cưới cô à?”
Nghe đến hai chữ “kết hôn”, Stella đang bị nói đến nghẹn họng lập tức lại đắc ý trở lại: “Margaret, tôi không giống cô. Tôi chẳng cần dùng trò bẩn nào hết. Raymond đã đồng ý đính hôn với tôi rồi. Cô đã quay về thì tôi trịnh trọng mời cô tới dự, xem cho rõ, để khỏi mơ mộng gì đến chuyện quyến rũ anh ấy nữa!”
Từ “đính hôn” làm Margaret sững người trong chốc lát.
Một Raymond lạnh lùng như thế… thật sự sẽ kết hôn sao?
Ý nghĩ đó vụt qua rất nhanh, nhường chỗ cho nụ cười giễu cợt trên môi cô.
Margaret khẽ nhếch môi: “Stella, không phải phụ nữ nào cũng phải sống bám vào đàn ông đâu. Thứ cô khoe khoang, với tôi chẳng là gì cả. Chúc mừng cô đính hôn nha. Còn tiệc tùng thì tôi xin miễn. Tôi sợ xui xẻo của cô dính sang người tôi lắm.”
Bị chặn họng lần nữa, Stella bối rối, vừa lo vừa giận: “Cô dám…!”
Một giọng nam trầm, lạnh lùng vang lên, cắt ngang không khí căng thẳng: “Lạc đường à?”
Margaret lập tức khựng lại, cả người như đông cứng, máu như ngưng chảy, tim đập loạn nhịp.
Trên máy bay rồi suốt quãng đường ngồi trên xe, cô đã diễn tập trong đầu không biết bao nhiêu lần, rằng nếu gặp lại Raymond, cô sẽ bình tĩnh đối mặt thế nào. Vậy mà đến lúc thật sự nghe thấy giọng anh, cô lại không dám ngẩng đầu lên.
Trong khoảng lặng nặng nề ấy, Wesley lên tiếng trước: “Chào anh, anh Seymour.”
Raymond thậm chí không liếc Wesley lấy một cái, ánh mắt anh khóa chặt vào Margaret. Cô đã thay đổi rồi, không còn vẻ non nớt năm xưa, mà trở nên sắc lạnh, quyến rũ đến chói mắt.
Giờ đây cô như có một lực hút kỳ lạ. Đôi mắt ấy vẫn mê người như trước, nhưng cô lại nhất quyết không nhìn anh, cứ như người đàn ông bên cạnh mới là người khiến cô để tâm.
Raymond cuối cùng cũng liếc sang Wesley, nheo mắt lại, cố giấu đi sự khó chịu.
“Cậu định đứng đây đến bao giờ?” Giọng Raymond lạnh tanh.
Stella tưởng anh đang nói với mình, vội xán lại, khoác chặt tay anh. “Raymond, anh đừng giận mà. Em chỉ tình cờ gặp bạn cũ, nên mới bị giữ lại một chút.”
Ánh mắt Raymond vẫn dán chặt lên người Margaret, hoàn toàn coi như không nghe thấy Stella.
Giọng ngọt như rót mật của Stella kéo Margaret về thực tại. Cô hít sâu một hơi, nhắm mắt lại để đầu óc tỉnh táo rồi ngẩng lên. Đối diện với ánh mắt của Raymond, cô hỏi thẳng: “Ngài Seymour, Liberty đâu?”
Trong câu hỏi của Margaret đầy ắp phẫn nộ.
Nghe được ngữ khí xa cách ấy, Raymond bỗng thấy ngực mình nặng trĩu. Càng như vậy, anh càng cố chấp không muốn để cô được như ý. “Cô tưởng tôi có nghĩa vụ phải trả lời cô à? Cô nghĩ cô là ai?”
Biết muốn đón Liberty về sẽ không dễ dàng, Margaret cố gắng giữ bình tĩnh. “Liberty là con gái tôi. Anh đang giam giữ trái phép. Tôi có thể kiện anh đấy.”
Raymond không hề xuống nước: “Trẻ dưới năm tuổi không được bay một mình. Nếu tôi báo cho Rainbowland, cô nghĩ mình sẽ bị nhốt bao lâu?”
Không khí giữa hai người căng như dây đàn.
Nhìn cảnh hai người đối đầu, lẽ ra Stella phải thấy hả hê, nhưng trong lòng lại thấp thỏm bất an.
Họ giống như đang ở trong một thế giới riêng, không ai chen vào nổi.
Mà “Liberty” là ai chứ? Nghe như con của Margaret, nhưng sao Raymond lại quan tâm đến vậy?
Bữa tiệc hôm đó bị phá hỏng… là vì đứa trẻ này sao?
Trong đầu Stella rối như tơ vò.
Nôn nóng muốn biết rõ, Stella mất luôn vẻ điềm tĩnh, xen ngang, giả vờ hòa giải: “Có gì thì từ từ nói chuyện chứ? Dù gì Margaret cũng từng làm việc cho anh. Anh không cần phải nặng lời như vậy…”
Câu nói của cô ta chợt đứt quãng khi bắt gặp đôi mắt lạnh băng, xa cách của Raymond. “Mình nói sai gì à?” cô ta hoang mang trong bụng.
Stella cắn môi, còn chưa kịp chữa lại thì một giọng nói lạnh lẽo đã cắt ngang.
“Ngài Seymour, trả con cho tôi, nếu không tôi sẽ ở đây luôn cho anh khỏi yên mà tận hưởng ‘thời gian ngọt ngào’ với cô Brown,” Margaret nhìn thẳng Raymond, không hề chùn bước.
Anh ta không đáng để cô lung lay.
Câu nói đó như chợt nhắc Raymond nhớ ra điều gì. Anh nhìn sang Stella, liếc qua chiếc váy đỏ của cô ta, bỗng buông một câu: “Tôi ghét màu đỏ nhất.”
“Sao ạ?” Stella sững người.
Luke lập tức bước lên, đưa tay ra hiệu: “Mời cô Brown.”
Stella trừng Margaret, không cam lòng bước đi, đáng thương nói: “Em đến sớm là để mình đi chọn nhẫn đính hôn, khỏi làm chậm trễ công việc của anh…”
Giọng cô ta nhỏ đến mức gần như tan vào không khí.
Lông mày Raymond nhíu chặt.
Chỉ cần một ánh mắt, Luke liền hiểu ngay.
Stella còn chưa kịp đặt chân vào biệt thự Seymour đã bị Luke ép đưa trở lại xe.
Cô ta nhìn Margaret và Raymond đang giằng co trước cổng qua ô cửa kính, lòng ghen tuông sôi sục. Tại sao Margaret lúc nào cũng chiếm được sự chú ý của Raymond!
Càng đi xa, cơn giận và ghen của cô ta càng bốc cao.
Cổng biệt thự dần yên tĩnh lại. Raymond không chớp mắt, nói: “Margaret, hoặc là vào nhà nói chuyện, hoặc là về tay trắng. Cô tự chọn đi.”
Như thể cô còn lựa chọn nào khác.
Không, lần này chính cô sẽ đặt ra lựa chọn.
Margaret nheo mắt, đáp trả: “Hoặc giao Liberty ra đây, hoặc chuẩn bị tiếp công an. Anh chọn đi.”
