Chương 3 - đá tôi trong khi tôi đang xuống, tại sao không (Đã chỉnh sửa, thêm nội dung mới)
5 ngày sau
Có tiếng gõ cửa khe khẽ.
“Genni, anh vào được không?”
Tôi thở hắt ra một cái. Tôi chẳng còn hơi sức đâu mà nghe thêm “một” bài giảng kiểu đời tôi không đến nỗi nát bét như tôi nghĩ.
“Cửa mở đó, Luc,”
tôi đáp vọng ra, rồi nhăn mặt vì đau—cái nhức đầu (tôi thức dậy đã bị) hình như còn nặng hơn. Tôi ráng ngồi dậy khỏi giường, tựa lưng vào thành giường, chờ Lucas ngồi xuống mép giường.
“Em ổn không, Genni? Nhìn em đỏ bừng bừng kìa?”
anh tôi hỏi, giọng lo lắng thấy rõ.
“Em nhức đầu mãi không dứt thôi, không sao đâu Luc,”
tôi nói, cố trấn an mà nghe chính mình cũng thấy vô ích.
“Em phải ra khỏi cái phòng này đi Genni. Cứ ru rú trong đây không tốt đâu. Từ bữa tiệc tới giờ em chui lì trong phòng, chỉ ló ra có lúc ăn chút trái cây. Thế không ổn đâu…”
Tôi để anh tôi lải nhải tiếp nào là tôi phải chấp nhận chuyện đã xảy ra. Phải bước tiếp. Phải chấp nhận rằng tôi phải bắt đầu đời sống của một con người, rằng ba vẫn thương tôi lắm—bla bla bla.
Còn tôi thì lại nghĩ, nếu tôi chỉ ăn trái cây một thời gian, biết đâu tôi sẽ gầy đi đủ để có ai đó—bất kì ai—muốn tôi. Tôi giật mình ngước lên khi giọng anh tôi luồn lại vào cái đầu đang căng như dây đàn của tôi.
“Hả?”
tôi nhìn anh, không tin vào tai mình.
“Anh vừa nói gì?”
Tôi lặp lại, giọng gắt hơn: “Anh vừa nói gì?”
“Ờ… em gái à, anh nghe lén—à không, nghe ba mẹ nói chuyện,” Lucas ngập ngừng, “ba mẹ nghĩ chắc tới lúc chuyển em ra thị trấn gần đây rồi. Kiếm việc làm… tìm căn hộ… đại loại vậy.”
Tôi bật khỏi giường, giọng nhỏ hẳn đi, lạnh tanh.
“Vậy là em bị đuổi khỏi nhà của bầy đàn hả? Họ muốn em đi?”
Tôi nhìn anh như nhìn một người xa lạ.
“Không có đuổi, không bao giờ,” Lucas vội nói. “Chỉ là… họ nghĩ em sẽ dễ chịu hơn ở thế giới loài người, giờ em… em biết đó, là người rồi. Họ sợ em ở đây sẽ khó chịu, suốt ngày quanh quẩn sói mà biết mình sẽ không bao giờ là một con.”
“Họ bàn chuyện này với anh rồi, đúng không?”
Tôi trừng mắt nhìn anh, tim đập thình thịch, đầu óc vẫn choáng váng.
“Em muốn biết anh nghĩ gì, Lucas. Anh đồng ý với họ hả? Anh cũng nghĩ em nên thu dọn đồ rồi đi?”
Tôi sắp phát điên tới nơi, tôi nhìn anh cầu khẩn, chờ câu trả lời.
Lucas hít một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi y như vậy. Cái kiểu vòng vo đó làm tôi nóng máu, dù trong lòng tôi đã biết anh sắp nói gì.
“Nghe này, Genni… anh sẽ không bao giờ bảo em phải đi. Nhưng anh… anh mong em tự đi tới kết luận đó,”
anh nói rất khẽ, mềm như dỗ dành.
“Anh đồng ý với ba mẹ. Ừ. Nhưng anh cũng không muốn mất em với tư cách là em gái. Anh thương em, Genni.”
Tôi chỉ có thể nhìn Lucas, miệng hé ra. Chỉ biết nhìn thôi.
“Vậy rốt cuộc vẫn là đuổi em đi chứ gì? Sao? Tự nhiên gia đình em hết muốn em nữa à?” Giọng tôi vỡ ra. “Mọi người xấu hổ vì em đến thế sao, đến mức bắt em rời khỏi tất cả những gì em từng biết?”
Tôi không tin nổi ba lại làm vậy với tôi. Tại sao? Tại sao mọi người lại nghĩ đẩy tôi ra cái thị trấn đó, bắt tôi quên bầy đàn, là điều đúng đắn? Bầy đàn là một phần gia đình tôi. Tôi lớn lên cùng họ, cả đời tôi sống giữa họ. Tôi không thể tin chuyện này đang xảy ra. Tôi run lên vì một cơn giận mà tôi không ngờ mình có thể cảm thấy. Tôi phải làm rõ cái trò vô lý này. Không đời nào tôi đi khi chưa nghe chính miệng ba nói.
“Em cần nói chuyện với ba. Ba ở đâu?”
Tôi bắt đầu gào lên. Tôi tin rằng nếu tôi nói được với ba, ba sẽ đứng về phía tôi, sẽ muốn giữ tôi ở đây—ngay trong nhà của tôi.
Tôi gào đến mức tôi tưởng mẹ sẽ xộc vào bất cứ lúc nào. Y như rằng, cửa phòng bật mở và mẹ tôi bước vào, dáng đi thẳng thớm, mặt lạnh tanh.
“Cái chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Tao nghe con la từ phòng tao còn rõ mồn một.”
Mẹ ném ánh mắt sắc như dao về phía tôi.
“Giải thích đi, Genevieve.”
Tôi nhìn mẹ rồi nhìn anh trai, đầu óc không sao tiêu hóa nổi đống thông tin vừa bị nhét vào.
“Lucas vừa nói với con là ba, mẹ và ảnh… đã đồng ý cho con đi và bắt đầu sống như một con người. Đúng không mẹ? Mẹ với ba… muốn con đi? Con gái duy nhất của mẹ?” Tôi nghẹn lại, rồi bắn ra một hơi. “Con phải tự nói chuyện với ba. Con phải làm cho rõ chuyện này.”
“Con không làm vậy được,” mẹ nói ngay. “Ông ấy không có ở đây. Con biết ba con mà. Ba con đi làm việc hội đồng rồi…”
Không biết có phải tôi tưởng tượng không, mà giọng mẹ nghe cao hơn, gấp gáp hơn bình thường.
Tôi cũng chẳng hiểu sao tôi biết, nhưng tôi biết chắc là vậy.
Tôi nhìn mẹ, rồi nhìn sang Lucas. Có gì đó không ổn. Tôi sắp hỏi thì một ý nghĩ bật lên trong đầu. Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu rồi nói, từng chữ như buộc tội:
“Ba không biết, đúng không?”
Tôi chỉ thẳng vào mẹ.
“Ba không hề biết mẹ đang làm chuyện này?? Tại sao hả mẹ, tại sao?”
Tôi biết giữa tôi với mẹ chẳng phải mối quan hệ gì tốt đẹp cho cam, nhưng… thật luôn hả? Tôi biết tôi thân với ba và anh trai hơn, nhưng mẹ thì trước giờ chẳng mấy khi để ý đến tôi. Bà lúc nào cũng diễn đạt lắm mỗi khi ở chỗ đông người, hoặc hễ có thành viên trong bầy đứng gần gần nghe thấy là bà lập tức ra dáng Luna—dù gì mẹ cũng là Luna mà. Nhưng tình thương thì… gần như chẳng có bao nhiêu. Mẹ cưng anh Lucas, anh trai tôi, cưng như trứng.
Tôi từng nghĩ là tại hồi nhỏ mình vừa vụng về vừa “nhạt nhòa”, chẳng có gì nổi bật. Nhưng bảo tôi bỏ lại tất cả những gì tôi từng biết ư? Dù có lạnh nhạt cỡ nào thì… chắc mẹ cũng không tàn nhẫn tới mức đó đâu. Dạo này quan hệ mẹ con tôi đang căng như dây đàn, mà mẹ lại còn bận hơn bình thường. Tôi cố nhớ lần gần nhất hai mẹ con nói chuyện đàng hoàng—chỉ có hai người thôi. Nghĩ mãi mà không lôi ra nổi một lần nào trong mấy tháng gần đây. Tôi đã vô tâm quá, đến mức không nhận ra những buổi “tám chuyện cho biết nhau” mỗi tuần đã biến mất từ đời nào. Mấy tháng rồi còn gì.
Có gì đó sai sai, chỉ là tôi chưa gọi tên được nó. Tôi hít một hơi thật sâu, suýt nữa thì gào lên.
“Con muốn gặp ba.”
Tôi nói lại, lần này giọng chắc nịch. Tôi vừa bước ra khỏi phòng thì mẹ kéo giật tôi lại, nói nhanh như sợ tôi đổi ý:
“Thôi coi như mẹ chưa nói gì, được chưa? Không sao đâu, bỏ qua đi.”
Rồi bà lướt ra khỏi phòng tôi cái vèo, anh tôi lẽo đẽo theo sau. Ít ra anh còn biết điều mà cúi gằm mặt xuống sàn lúc đi ngang cửa phòng tôi.
Tôi không biết nên buồn hay nên tức nữa. Rối như tơ vò, mà cái đau đầu cũng chuyển luôn thành đau nửa đầu, nhức muốn bể sọ.
“Tuyệt vời…”
Tôi lầm bầm, rồi lết xác tới tủ thuốc của mình.
Vài tiếng sau, tôi mở mắt ra vì nghe mẹ gọi. Tôi khựng lại một chút, tự hỏi… có thật là mẹ gọi không, hay mình mơ? Tôi không nhận ra là mình đã ngủ một mạch tới sáng. 6 giờ rồi, ánh sáng sớm mai rọi lờ mờ qua khe rèm tôi kéo hờ. Tôi nghe tiếng chim lích chích trên tán cây, và nghe cả tiếng trẻ con nô đùa ngoài bãi cỏ… Khoan đã, CÁI GÌ? Trẻ con chơi?
Quanh nhà bầy làm gì có con nít. Thành viên nào đã kết đôi và có gia đình thì đều ở nhà riêng hết—không xa nhà bầy lắm, nhưng đủ xa để mấy cái tai nhỏ không phải nghe đám chiến binh suốt ngày chửi thề, gây gổ vì mấy chuyện trời ơi đất hỡi. Dù sao thì họ cũng là sói mà. Cuối cùng thì vẫn là sói thôi.
Tôi tự nhíu mày, chắc mình vẫn còn đang mơ ngủ! Thôi được, thử lại lần nữa coi. Tôi mở mắt ra, thấy ánh sáng lọt qua mấy khe rèm cửa sổ… ừ, ổn. Bình thường. Tôi nghe tiếng chim hót… ừ, bình thường. Rồi tôi còn nghe tiếng con nít đang chơi nữa???? Lúc này thì tôi biết mình tỉnh hẳn rồi. Tôi ngồi bật dậy, ngơ ngác, vừa lắc đầu vừa đi thẳng vào nhà tắm rồi chui tọt vào vòi sen.
Tôi không hiểu sao Mẹ lại gọi dậy sớm thế này, nhưng tốt nhất là đi tìm xem có chuyện gì. Đằng nào sau cái vụ Mẹ cứ lôi chuyện đuổi tôi khỏi nhà chung của bầy ra dọa, rồi tôi cũng chẳng muốn nhìn mặt cả Mẹ lẫn anh trai, tôi đã trốn lì trong phòng tận 5 ngày. Nghĩ bụng cũng nên gồng lên một chút cho ra vẻ “bình thường”. Thế là tôi quyết định đi xem rốt cuộc bà muốn gì. Tôi chẳng có tâm trạng để nói chuyện với bà, nhưng nếu Mẹ đã gọi mà tôi không biết lý do, kiểu gì cũng bị mắng tiếp cho xem.
Tôi đang kéo cái quần short cắt gấu vào người thì lại nghe ai đó gọi tên tôi lần nữa—nhẹ như gió thoảng, nhưng rõ ràng là tên tôi. Tôi lại cau mày, tròng cái áo thun rộng thùng thình qua đầu, rồi bước ra khỏi phòng, đi tìm Luna.
Tôi lặng lẽ chân trần lê vào khu phòng khách của căn hộ, kiếm Mẹ, nhưng không thấy bà đâu. Nhăn mặt, tôi đi qua bếp, dù biết thừa là cũng chẳng gặp được. Mẹ có bao giờ nấu nướng đâu, lại còn ghét bếp, lúc nào cũng bảo trong đó tối om, bí bách. Và đúng như tôi nghĩ—bà không ở đó.
Vừa bước ra khỏi bếp thì tôi nghe tiếng cửa chính mở, thấy Lucas đi vào. Nhìn cái kiểu mồ hôi mồ kê với hơi thở gấp là biết vừa chạy bộ về, và vẻ mặt anh ấy cũng sốc chẳng kém gì tôi.
“Đệt, Genni, em suýt làm anh đứng tim. Em dậy giờ này làm cái gì hả?”
Anh nói đúng thật. Tôi ghét dậy sớm, bình thường giờ này tôi có bao giờ ló mặt ra khỏi giường. Tôi bật cười khẽ.
“Mẹ gọi em. Bảo em dậy. Thế nên em đây.”
“MẸ bảo em dậy á?”
Anh nhíu mày hỏi lại.
“Mẹ không có ở đây đâu,” Lucas nói. “Khoảng 3 giờ sáng nay mẹ đi gặp bố rồi. Hai người phải đi họp gì đó.”
Anh cười khì một mình.
“Em bắt đầu lẩm cẩm rồi đó, nhỏ.”
Nhưng rồi anh nhìn kỹ tôi hơn.
“Em ổn không?”
Giọng anh trầm xuống, tôi nghe rõ sự lo lắng.
“Em biết anh thương em mà, đúng không?”
Anh nói, rồi ôm siết tôi một cái.
“Em biết mà, anh hai.”
Tôi đáp. Và dù mấy ngày trước có khó chịu cỡ nào… thì tôi cũng thương anh thật. “Giờ đi tắm đi, mùi mồ hôi nồng muốn xỉu, hôi rình luôn.”
Anh quay đi, tôi gọi với theo:
“Mà sao ngoài bãi cỏ có con nít chơi vậy? Lại còn sớm dữ?”
Lucas quay lại nhìn tôi, mặt lại nhăn thêm.
“Có con nít nào chơi ngoài bãi cỏ đâu. Em nghe thấy hả?”
Mắt anh lúc này đầy vẻ lo thật sự, làm tôi vội vàng cười xòa, nói cho nhẹ chuyện:
“Chắc em vẫn còn ngái ngủ thôi.”
Tôi cười, nghĩ bụng mình nghe thấy cả giọng mẹ với tiếng trẻ con, mà chẳng có ai—đúng là chắc còn mơ ngủ rồi.
Tôi vừa quay người định về phòng thì lại nghe cái giọng “phụ nữ” ấy lần nữa—rất khẽ, nhưng tôi nghe rõ mồn một. Tôi xoay phắt một vòng, đảo mắt nhìn quanh, mà chẳng thấy ai cả. Được rồi, giờ thì tôi chính thức hoảng vãi ra rồi. Tôi lao vội về phòng, đóng sầm cửa và khóa lại.
