Giàu Sau Một Đêm

Tải xuống <Giàu Sau Một Đêm> miễn phí!

TẢI XUỐNG

Chương 10 Bạn không còn là Phó Trưởng khoa!

Charlotte vừa xuất hiện một cái là cả bàn xôn xao hẳn lên.

Không giống lúc Harper bước vào, đám con trai tự dưng bớt bô bô hẳn, ai nấy cứ lúng ta lúng túng. Mấy bạn nữ thì lại thấy mình lép vế, như bị dìm xuống một bậc.

Cũng phải thôi, Charlotte mới đúng là “nữ thần” của những năm cấp ba. So với cô ấy, mấy thứ khác đều nhạt thếch.

“Charlotte, lại đây ngồi nè. Tớ chừa sẵn chỗ cho cậu rồi.” Lớp trưởng Tim lập tức đứng bật dậy, kéo ghế bên trái mình ra, nở nụ cười mà cậu ta tưởng là lịch thiệp kiểu “quý ông”.

Charlotte liếc qua chỗ ngồi một vòng rồi nhẹ nhàng từ chối: “Thôi, mình ngồi với các bạn nữ nha. Tụi mình có vài chuyện riêng cần tám với nhau.”

Tim ngượng chín mặt, nhưng cũng chỉ biết cười gượng rồi gật đầu.

Xong cậu ta quay sang trút bực lên Ryder: “Cậu không biết ý một chút à? Bên con gái chật chội thế kia. Không biết nhường chỗ hả?”

“Nhường kiểu gì?” Ryder vốn đang ngồi đối diện thẳng bên phía con gái, trước mặt trống trơn, sau lưng cũng chẳng có chỗ nào để mà “nhích”.

Với lại đây là bàn mười bốn người, giờ mới có mười hai người. Chật chội cái nỗi gì.

Khóe miệng Tim nhếch lên một nụ cười đắc ý.

Nụ cười đó lộ rõ cái ác ý. Cậu ta hừ lạnh, khinh khỉnh nói: “Bê ghế ra góc mà ăn. Đừng có ngồi chình ình chiếm chỗ ở bàn!”

Lily cau mày: “Thế Ryder ăn kiểu gì?”

Tim cười khẩy, coi thường ra mặt: “Ăn bằng tô cũng được, hoặc đợi tụi này ăn xong rồi hẵng ăn. Hồi cấp ba nó thích ăn đồ thừa lắm mà, đúng không?”

Cả đám bạn học phá lên cười rần rần.

“Mấy người quá đáng vừa thôi!” Lily tức đến đỏ mặt.

Nhưng Charlotte xen vào: “Không sao đâu. Vẫn còn chỗ mà. Dù gì cũng là bạn học, đừng làm căng cho khó xử.”

Có Charlotte đứng ra hòa giải, Tim cũng không tiện cãi. Cậu ta hất hàm với Ryder, nói cho có: “Được rồi! Nể mặt Charlotte, cậu được ngồi ăn ở bàn!”

Charlotte ngồi xuống.

Nhưng suốt bữa ăn, cô ấy chẳng nói với Ryder lấy một câu, chỉ quay sang trò chuyện rôm rả với mấy bạn nữ.

Sự hiện diện của Charlotte kéo hết ánh nhìn về phía cô ấy. Harper—mới vài phút trước còn là tâm điểm—giờ bị ngó lơ hoàn toàn.

“Cũng chỉ được cái xinh, có gì ghê gớm đâu,” Harper gằn giọng, lẩm bẩm đầy ghen tị.

Lily liếc Ryder một cái rồi nói: “Người ta thanh lịch thật sự, đúng là hoa khôi lớp mình ngày xưa. Hơn Harper xa. Cậu nhớ ơn người ta đi, nghe chưa? Không thấy vậy à?”

“Ừ, mình biết ơn. Nhưng mình không có nghĩ gì khác,” Ryder đáp bình thản.

Ngày trước, Ryder đúng là từng có cảm tình với Charlotte.

Nhưng từ sau chuyện đó—cái chuyện khiến hai người rạn nứt—Ryder đã dứt hẳn. Giờ trong lòng anh chỉ còn chút tiếc nuối lăn tăn, không hơn.

Vả lại, anh đã có vợ rồi. Xét về nhan sắc lẫn vóc dáng, Sarah còn nổi bật hơn Charlotte.

Anh chẳng có lý do gì để xao lòng.

“Ừ, cứ tự nhủ vậy đi!” Lily không tin lắm, nhưng chẳng hiểu sao nghe Ryder nói không còn tình cảm với Charlotte lại khiến cô thấy… khoái khoái một cách kỳ lạ.

Tim cầm thực đơn lên, lớn tiếng: “Mọi người gọi món đi! Thích gì gọi nấy, tối nay mình bao!”

Cả đám lần lượt gọi.

Đến lượt Ryder, Tim cố tình lờ đi như không thấy. Lily tức muốn nổ đom đóm mắt.

Chẳng mấy chốc, món này món kia bưng ra liên tục. Đúng là khách sạn xịn, món nào cũng nhìn ngon, thơm nức mũi.

Bạn học trầm trồ: “Lớp trưởng đúng là biết chọn chỗ ghê. Mình chưa ăn cái gì ngon vậy bao giờ!”

“Chuẩn! Tim đỉnh thật, niềm tự hào của trường mình đó!”

Thầy chủ nhiệm Blair đẩy gọng kính lên, gật gù khen đầy hài lòng: “Dạy học bao nhiêu năm, Tim là học trò thành đạt nhất mà thầy từng có đấy, ha ha!”

Tim sướng rơn, xua tay ra vẻ: “Mọi người cứ ăn cho đã nha. Tí tiền này với mình chỉ như tiền lẻ thôi!”

Ngay khi món gần như lên đủ, ai nấy chuẩn bị động đũa thì Charlotte bỗng lên tiếng: “À mà nè, lát nữa sẽ có một vị khách bí ẩn tới. Mình tin là mọi người sẽ bất ngờ lắm!”

Cả lớp bỗng tò mò hẳn lên. “Vị khách bí ẩn đó là ai vậy? Nam hay nữ?”

Tim lập tức cảnh giác. “Mình có biết ‘vị khách bí ẩn’ đó không?”

“Biết chứ, sao lại không!”

Cô ta vừa dứt lời, cửa phòng riêng liền bị đẩy mở. Một chàng trai trẻ mặc bộ vest trắng, mang giày da trắng bước vào.

Anh ta đẹp trai, khí chất lại hiền lành, ôn hòa.

“Chris?”

Nhìn thấy người đó, ai nấy đều trợn tròn mắt ngạc nhiên.

Ngay cả Ryder cũng sững người.

Chris Garcia học hành xuất sắc, lúc nào cũng đứng nhất lớp.

Chưa kể tính tình dịu dàng, ngoại hình sáng sủa, fan hâm mộ đông như kiến. Trong mắt người ngoài, Chris đúng kiểu “con nhà người ta” vừa ngoan vừa giỏi, học giỏi lại lễ phép.

Nhưng ít ai biết, hồi Ryder bị vu oan là kẻ trộm đồ lót con gái, để chứng minh mình trong sạch, Ryder đã rình mấy đêm liền, cuối cùng một tối bắt được thủ phạm thật.

Không ngờ… lại là Chris!

Ryder muốn lật tẩy, nhưng Chris dọa rằng nếu dám nói ra, Chris sẽ khiến Ryder bị đuổi học, vì chú của Chris là phó hiệu trưởng.

Ryder đành cắn răng nuốt cục tức vào bụng. Với lại Ryder hiểu rõ, dù có nói ra thì thầy cô và bạn bè cũng chẳng đời nào tin cậu.

Sau khi tốt nghiệp cấp ba, Chris ra nước ngoài du học, rồi bặt vô âm tín.

Vậy mà hôm nay, anh ta lại đột nhiên xuất hiện.

Kẻ thù tụ hội đủ mặt. Chuyện này bắt đầu hay ho rồi đây.

Trong phòng này, nếu không tính Ryder, thì người ghét Chris nhất chính là Tim.

Hồi cấp ba, Chris là đối thủ số một của Tim.

Từ điểm số, gia thế cho tới độ nổi tiếng, Tim lúc nào cũng bị Chris đè một đầu. Sau khi Ryder và Charlotte rạn nứt, cả Tim lẫn Chris đều công khai theo đuổi Charlotte. Hai người vì Charlotte mà va chạm không biết bao nhiêu lần.

Khoảnh khắc nhìn thấy Chris, vẻ mặt tự đắc của Tim lập tức sa sầm. “Cậu tới đây làm gì?”

Chris nở nụ cười ấm áp. “Đương nhiên là tới họp lớp. Lớp trưởng không chào đón tôi à? Hay là sợ tôi xuất hiện thì cậu lại phải móc thêm tiền?”

“Đương nhiên là không!” Mặt Tim hiện rõ vẻ miễn cưỡng.

“Chris, qua ngồi với mình nè!” Harper thấy thời cơ tới, vội đứng bật dậy, lao tới chỗ Chris, khoác lấy cánh tay anh ta rồi kéo ngồi xuống cạnh mình.

Cô ta đúng là trơ trẽn, làm mấy bạn nữ trong lớp nhìn mà khó chịu, lườm nguýt ra mặt.

Chris là “nam thần” trong mộng của họ, nhưng nói về nhan sắc thì ngoài Charlotte và Lily ra, chẳng ai đọ nổi Harper. Thế nên họ chỉ biết ngồi nhìn mà ghen tị.

Lily lầm bầm nhỏ: “Harper đúng là cao tay. Vừa câu được Tim xong là lập tức bám ngay người ngon hơn. Mặt dày thật sự!”

Ryder cũng thấy y chang.

Harper ngọt ngào: “Chris, mấy năm không gặp, cậu còn đẹp trai hơn trước nữa! Khi nào cậu về nước vậy? Giờ cậu làm gì rồi?”

Chris đáp: “Mình về được hai tháng rồi, sau khi hoàn thành nghiên cứu sau tiến sĩ ở nước ngoài. Dù sao thì đâu cũng không bằng quê nhà. Giờ mình làm giám đốc tài chính ở Good Group.”

Harper tròn mắt ngưỡng mộ: “Good Group nghe nói to lắm, giá trị cả tỷ… vậy mỗi năm cậu kiếm nhiều lắm đúng không?”

Chris cười khiêm tốn: “Khoảng một triệu một năm, chưa tính cổ tức cổ phiếu. Nói chung cũng chỉ để sống cho đàng hoàng thôi.”

Cả lớp lập tức xuýt xoa, vừa ghen vừa nể.

Chris đúng là “ăn đứt” Tim.

Có bạn còn giơ ngón cái: “Đỉnh thật! Tụi mình tự hào về cậu!”

Thầy chủ nhiệm, thầy Blair, đẩy gọng kính lên rồi nói: “Trong từng ấy năm đi dạy, Chris là học trò thành đạt nhất mà thầy từng có!”

Tim thầm nghĩ: “Hồi nãy thầy cũng nói y vậy với mình mà…”

Harper muốn áp sát Chris hơn, liền nói: “Chris, để mình gắp đồ ăn cho cậu nha!”

Nhưng Chris lại cau mày, gõ nhẹ lên mặt bàn, lạnh nhạt hỏi: “Đồ ăn kiểu này mà cũng cho người ta ăn được à?”

Chương trước
Chương tiếp theo