Chương 3: Đám cưới, lần đầu tiên cô cảm thấy có giá trị
Khi Isabella quay lại khách sạn, ekip làm tóc trang điểm đã tới từ lúc nào.
“Cô sắp lấy chồng đến nơi rồi mà còn lang thang cả đêm ngoài đường hả? May là không rước dâu từ nhà chứ không là mất mặt cả họ rồi,” Sophia không nhịn được mà châm chọc.
“Isabella, giờ John không cần cô nữa, vậy ai trả tiền cho người ta đây?” Bianca cố ý nói to, đảm bảo cả ekip làm đẹp đều nghe thấy.
Isabella chợt nhớ ra toàn bộ khách sạn với lễ cưới đều do nhà Williams sắp xếp. Cô đã hoàn toàn quên bén mất chuyện đó.
Người thợ trang điểm thấy Isabella căng thẳng bèn trấn an: “Cô Taylor, cô đừng lo. Bọn em là do anh Johnson thuê,” nói bóng gió rằng bọn họ chẳng liên quan gì đến cái ông John mà Bianca vừa nhắc.
Điện thoại Isabella reo, là số lạ. Cô bắt máy mới biết đó là Michael.
“Sao anh có số của tôi?” Isabella ngẩn ra. Cô nhớ mình chưa từng cho anh.
Michael lờ đi câu hỏi của cô, chỉ nói: “Bên stylist đến chưa? Yên tâm, chuyện lễ cưới để tôi lo hết. Em chỉ việc chờ tôi tới đón thôi.”
Giọng nói bình tĩnh của Michael khiến người ta vững dạ hẳn lên.
“Cảm ơn anh,” Isabella nói, trong lòng thật sự biết ơn.
Vừa lo Michael có khi hối hận chuyện bốc đồng ngày hôm qua, lại vừa ngượng không biết nên mở miệng thế nào, Isabella khẽ nhắc anh: “Nếu anh thấy hối hận thì vẫn còn kịp huỷ lễ cưới mà. Tất nhiên… nếu anh chịu giúp tôi có một đám cưới, tôi mang ơn anh suốt đời.”
“Tôi chưa bao giờ hối hận về quyết định của mình, với lại cuộc đời tôi không phải trò đùa,” Michael đáp gọn rồi dập máy.
Isabella thầm nghĩ: “Anh ấy giận à? Thôi kệ, cứ cưới cái đã. Biết đâu cưới xong rồi chẳng còn dính dáng gì đến nhau nữa.”
Isabella bước ra sau khi làm tóc trang điểm xong, Bianca nhìn đến ngây người.
“Mẹ, vương miện của nó lấp lánh quá. Con thích cái đó. Với lại… mẹ nhìn kìa, váy cưới của nó là bộ trong BST kinh điển của nhà thiết kế con thích nhất. Tạp chí còn ghi mẫu đó không bán mà. Con muốn bộ đó! Mẹ!” Bianca phấn khích nắm chặt tay Sophia, vừa lắc vừa kêu ầm lên.
Thấy Isabella hôm nay nổi bật hơn con gái mình, Sophia bứt rứt khó chịu vô cùng.
Sophia mỉa mai: “Có gì mà phải ghen tị? Nó bị nhà Williams đá rồi. Làm gì có chuyện tìm được chồng trong một ngày. Cùng lắm là đi làm bồ nhí cho ông già nào đấy, chắc còn già hơn bố mày. Đúng là bôi tro trát trấu lên mặt nhà mình.”
Lời Sophia lan đi rất nhanh, đám người xung quanh bắt đầu xầm xì bàn tán, đồn rằng Isabella bị một lão già còn lớn tuổi hơn cả bố cô – ông Aiden Taylor – bao nuôi.
Bên ngoài chợt náo loạn, có người hô to đoàn xe rước dâu tới rồi.
Sophia kéo tuột Bianca chạy ra trước, trong bụng nóng lòng muốn xem Isabella mất mặt thế nào.
Đoàn xe cưới toàn xe sang, dẫn đầu là một chiếc Rolls-Royce limousine dài nổi bật.
Thấy cảnh đó, Sophia càng tin chắc chỉ có một lão đại gia đứng tuổi mới chịu chi nổi dàn xe hoành tráng như vậy.
Khi Michael bước xuống từ chiếc Rolls-Royce, Bianca ghen tị đến muốn rớm nước mắt.
“Trời ơi, đẹp trai quá! Đúng chuẩn hình mẫu bạn trai trong mơ của con luôn ấy,” cô túm lấy tay Sophia, kích động: “Mẹ, mẹ chẳng bảo là ông già sao? Sao lại trẻ, lại đẹp trai thế này?”
Sophia bị Bianca bóp đau, hất tay con gái ra: “Diễn viên thuê về thôi. Đàn ông vừa trẻ, vừa đẹp, vừa giàu thì việc gì phải lấy loại như Isabella?”
Lần đoán nhầm trước đó của Sophia khiến lần này chẳng còn mấy ai tin lời bà nữa. Đám đông xung quanh thì xì xầm không dứt về Michael: trẻ, giàu, lại đẹp trai, ai nấy đều đoán già đoán non về thân phận của anh.
Cô dâu sắp được đưa ra xe để tới nơi làm lễ.
Michael bước thẳng đến trước mặt Isabella, bế bổng cô lên. Đám đông xung quanh đồng loạt ồ lên kinh ngạc.
Isabella chưa bao giờ trở thành tâm điểm chú ý như thế này.
Hơi bị phô trương thật, nhưng cô lại thích mê!
Aiden thì không ngừng trố mắt nhìn dàn siêu xe. Trước giờ anh ta chưa từng thấy nhiều loại xe sang như vậy, chứ đừng nói đến chuyện được ngồi lên. Anh ta háo hức chọn ngay một chiếc, nhảy tọt vào, làm như đó là xe của mình. Cái gã đàn ông hèn nhát, ích kỷ, lúc Isabella bị bắt nạt thì trốn biệt không thấy mặt, giờ lại là người lao vào hưởng thụ đầu tiên.
Sophia và Bianca cũng cuống cuồng chạy đi giành chỗ, sợ không còn ghế. Bianca thậm chí còn len lén định chui lên chiếc Rolls-Royce đi đầu với tư cách phù dâu, nhưng bị vệ sĩ chặn lại.
Michael đứng nhìn hết, trong lòng hiểu rõ mọi chuyện.
Khi Isabella lên xe cùng Michael, cô phát hiện các con đường quanh khách sạn chật kín người đứng xem. Cảnh tượng hơi quá mức tưởng tượng của cô.
“Sao phải làm rình rang thế này?” Cô thấy hơi bất an, cảm giác Michael hơi làm quá tay.
“Sao? Em không thích à?” Michael hỏi.
Isabella đỏ mặt, khóe môi không kìm được khẽ cong lên. Cô lắc đầu, nói nhỏ: “Không, em thích chứ. Chỉ là…” Trước giờ chưa từng có ai làm chuyện gì như thế này vì cô cả, đây là lần đầu tiên.
Như hiểu được suy nghĩ của cô, Michael khẽ gõ nhẹ lên chóp mũi cô, trấn an: “Đừng lo. Không tốn bao nhiêu đâu. Toàn là bạn bè đến giúp thôi.”
Isabella thầm nghĩ: “Rốt cuộc anh ấy là người thế nào mà có nhiều bạn chạy xe sang như vậy?”
Đám cưới được tổ chức ở khu nghỉ dưỡng sang trọng Royal Crest, trang trí đầy hoa hồng màu cam, khiến cả không gian như ngập trong ánh nắng ấm áp và rực rỡ.
Đúng mười hai giờ trưa, người chủ hôn ra hiệu có thể bắt đầu nghi thức, nhưng Michael lại bảo đợi, vì còn một người rất quan trọng chưa tới.
Isabella tưởng là họ hàng nhà anh nên không nói gì.
Aiden thì khó chịu lầm bầm: “Người quan trọng gì mà giờ này còn đến trễ, bắt bao nhiêu người phải chờ thế này, đúng là quá đáng.”
Lúc này, lễ tân ra hiệu người đó đã đến.
Michael phớt lờ lời càu nhàu của Aiden, nắm tay Isabella đi về phía cửa.
Isabella đứng cạnh Michael, nở nụ cười đoan trang, cố gắng giấu đi sự căng thẳng trong lòng, sợ mình làm anh mất mặt trước “nhân vật quan trọng” kia.
Hai người tay trong tay đi tới cửa, lễ tân từ từ mở cửa ra. Trong ánh nắng trưa chói chang, “người quan trọng” đứng ngoài cửa chính là Ella.
Bà mặc chiếc váy hoa màu rượu vang, mái tóc bạc trắng như tuyết được chải gọn gàng, ngồi trên xe lăn, những nếp nhăn trên gương mặt như một đóa hoa già đang nở rộ.
Isabella mừng rỡ ôm chầm lấy Ella. Với cô, có Ella đến thì đám cưới mới thật sự trọn vẹn.
Ella nhẹ nhàng vỗ lưng Isabella, giọng trấn an: “Isabella, bà biết hết rồi. Con chịu ấm ức nhiều lắm, Isabella của bà. May mà mọi chuyện khổ cực cũng qua rồi. Michael là người tốt, con hãy sống cho thật hạnh phúc với nó, nghe chưa.”
Isabella gật đầu mạnh, dựa đầu lên vai Ella.
Cô đứng dậy, đẩy xe lăn của Ella về phía nơi làm lễ. Cô nhìn Michael, khẽ hỏi: “Anh nói với bà ngoại à?”
Michael lắc đầu, ghé sát tai cô nói nhỏ: “Anh xem hồ sơ ở công ty thấy em còn bà ngoại, nên anh đến đón bà về đây.”
Anh đặt tay lên tay vịn xe lăn, cùng Isabella đẩy đi, giọng chỉ đủ cho hai người nghe: “Isabella, anh với em là một. Sau này có chuyện gì, nhất định phải nói với anh.”
Isabella không trả lời, trong lòng lại thầm nhủ: “Anh có chuyện của anh, cũng có nói với em đâu. Sao bắt em phải nói với anh chứ?”
Dù nghĩ vậy, nhưng vẻ ngọt ngào, hạnh phúc trên gương mặt cô lại hoàn toàn không giấu được.
Khách dự đám cưới chủ yếu là người nhà cô dâu, nhà trai chỉ chiếm vài bàn. Nghi lễ đơn giản mà trang nghiêm, kết thúc bằng một nụ hôn thật dài.
