Chương 1: Đêm cưới với một người lạ
Isabella Taylor nghĩ chắc mình sắp phát điên rồi.
Vừa bước vào phòng khách sạn, cô đã đẩy anh áp sát tường, kiễng chân lên và hôn anh. Michael Johnson lập tức vòng tay ôm lấy eo Isabella, cúi xuống đáp lại, hôn sâu hơn.
Từ trước đến giờ Isabella chưa bao giờ là người chủ động kiểu này. Cách hôn có phần vụng về của cô lại khiến Michael khẽ rên, lưỡi hai người quấn lấy nhau, quấn quýt, gần như là tranh giành quyền chủ động trong miệng đối phương.
Cô có cảm giác như mình sắp nhũn ra, hai tay theo bản năng siết chặt lấy cổ Michael.
Trong đầu Isabella chợt loé lên một ý nghĩ: “Lúc John Williams phản bội mình, với cô ta… có giống thế này không? Đàn ông thật sự coi chuyện đó quan trọng đến thế à?”
Ý thức được mình đang phân tâm, Michael bèn cắn nhẹ vành tai Isabella, còn cố tình thổi một hơi vào tai cô. Cảm giác tê dại ấy lan khắp cơ thể như bị điện giật, khiến cô bật ra tiếng rên nho nhỏ không kìm lại được. Toàn thân như bị rút hết sức lực, cô chỉ còn biết bám chặt lấy người Michael.
Bàn tay Michael trượt trên lưng Isabella, loay hoay muốn tháo móc áo ngực nhưng mãi không mở được. Vẫn cắn nhẹ vành tai cô, anh hơi bực mình nói nhỏ: “Isabella, anh bó tay rồi đó.”
Isabella bỗng thấy hơi lạnh. Áo ngoài đã bị cởi bung, Michael đang chạm vào ngực cô qua lớp áo lót. Mặt cô đỏ bừng, vội vàng đẩy anh ra.
“Xin lỗi…” Cô cúi gằm mặt xuống, luống cuống kéo cái áo khoác đã trễ xuống tận eo lên, trong lòng đầy hối hận vì sự bốc đồng của mình, cũng không biết trong mắt Michael, cô trở thành loại con gái thế nào. Cô càng thấy ghét bản thân hơn. John phản bội chỉ vì cô không chịu ngủ với anh ta, thế mà bây giờ cô lại sắp làm chuyện đó với Michael – một người đàn ông vừa mới quen.
Michael nhìn Isabella trước mặt, trông như con thỏ con hoảng sợ, cúi đầu xin lỗi, còn mím môi cắn nhẹ. Tim anh mềm hẳn đi, không cưỡng lại được mà bước đến ôm cô vào lòng, cúi xuống hôn khẽ lên đỉnh đầu cô, dịu giọng: “Isabella, em không sai gì hết. Giữ mình trước khi cưới là điều tốt, là em ngoan đấy. Nhưng bây giờ, chúng ta là vợ chồng rồi, vợ chồng bình thường… là như thế này mà.”
“Đúng rồi! John thì tha hồ ăn chơi, còn mình là vợ hợp pháp của Michael. Tại sao mình lại không được chứ?” Isabella nghĩ thầm.
Cô vòng tay qua cổ Michael, để mặc anh bế mình đặt lên giường.
Trong ánh đèn ngủ vàng nhạt, cô cuối cùng cũng nhìn rõ gương mặt người chồng mới cưới của mình.
Michael chống tay phía trên người cô, cơ bắp cánh tay căng lên, bờ vai rắn chắc, mớ tóc có chút rối rơi trên trán. Đôi mắt anh lạnh lẽo như mắt chó sói đơn độc, nhưng sâu trong đó lại có chút cảm xúc khó nói, sống mũi cao thẳng đầy khí chất.
Isabella chợt nhớ tới lời cô bạn thân Olivia Smith từng bảo: đàn ông sống mũi càng cao, “bản lĩnh đàn ông” ở dưới càng hoành tráng. Trong đầu cô thoáng sinh ra chút tò mò muốn kiểm chứng, nhưng ngay lúc ấy lại cảm nhận được thứ nóng hổi, cứng rắn đang ép sát vào mặt trong đùi mình. Nhiệt bốc thẳng lên mặt, cô âm thầm chửi mình một câu, vội nhắm chặt mắt, bỗng dưng thấy ngại đến mức không dám nhìn thẳng Michael đang ở phía trên nữa.
Michael nhìn Isabella bên dưới, lúc thì nghiêm túc ngắm anh, lúc lại khúc khích cười, lúc thì đỏ bừng mặt, xấu hổ nhắm mắt lại. Anh không nhịn được trêu cô: “Isabella, em thấy mặt mũi chồng em tạm ổn không?”
Anh đưa tay lên, luồn những ngón tay vào mái tóc Isabella đang xoã trên gối, giọng nói mang theo chút kiềm chế.
“Ừ…” Isabella nhắm nghiền mắt, nắm chặt ga giường, nói xong mới thấy hối hận vì mình trả lời không suy nghĩ.
“Vậy… mình chuyển sang bước tiếp theo được chưa?” Cảm nhận rõ cơ thể Isabella đang căng cứng bên dưới, Michael bắt đầu thấy hối hận vì mình hơi vội, dọa cô sợ mất. Anh vừa định dịch người sang một bên.
Đột nhiên, trong đầu Isabella lại dội lên những câu nói của vị hôn phu cũ John, lúc anh ta nằm trên giường với người đàn bà khác: “Isabella chỉ cho anh nhìn chứ không cho đụng vào. Ai mà biết nó có vấn đề gì! Sao mà so được với em, mềm mại ấm áp thế này…”
“John, em cũng làm được mà. Sao anh không thể chờ thêm chút nữa chứ?” cô nghĩ thầm.
Vừa nghĩ vậy, Isabella bạo dạn choàng tay ôm lấy cổ Michael.
Thấy Isabella đột nhiên chủ động như thế, Michael gần như không giữ nổi bình tĩnh, khàn giọng hỏi: “Isabella, em nghiêm túc chứ? Đã bắt đầu rồi là… cả đời đấy.”
Isabella ngẩng đầu, tựa cằm lên vai Michael, khẽ cắn một cái lên vai anh, dùng hành động để trả lời thay cho lời nói.
Lý trí của Michael vỡ vụn. Anh bế bổng Isabella lên, một tay sờ soạng phía trước rồi từ từ trượt xuống lưng dưới. Cảm nhận được cơ thể Isabella đang căng cứng, anh cố ý chậm lại, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vẽ vòng tròn nơi thắt lưng cô.
Lặp lại mấy lần như thế, thân người Isabella dần mềm nhũn. Quần áo trên người cô từ từ trượt xuống, men theo sống lưng trơn mịn mà tụ lại ngay chân cặp mông tròn trịa.
Cảm giác lành lạnh nơi nửa trên khiến Isabella khẽ rùng mình. Ý thức được phần trên cơ thể đã lộ hết, cô theo phản xạ khoanh tay che ngực.
Michael lập tức giữ chặt hai tay cô, kéo lên quá đỉnh đầu, ghì lại đó.
“Isabella, muộn rồi. Là em tự quyến rũ anh trước đấy nhé,” Michael ghé sát tai cô thì thầm, giọng khàn đục, rồi cố ý than thở tội nghiệp: “Isabella, em đừng nhẫn tâm thế chứ, trêu người ta xong rồi tính phủi tay à.”
Lời thì thầm bên tai Isabella như một chiếc lông vũ phất nhẹ lên tim, khiến cả người cô nóng bừng. Bờ môi rực cháy của anh trượt dọc khắp người cô, nơi nào đi qua cũng như bốc lửa.
Nhiệt độ cơ thể Isabella tăng dần, thân người như đang tan chảy thành một vũng.
“Isabella, anh vào đây,” Michael khẽ nói.
Da thịt kề sát, hai thân thể quấn lấy nhau, Michael bắt đầu chuyển động.
Cho dù đã chuẩn bị tâm lý, Isabella vẫn không nhịn được bật ra một tiếng kêu đau, nước mắt trào ra không sao khống chế nổi.
Michael cảm nhận được một lớp cản trở, tim anh vừa kinh ngạc vừa mềm lại đến tột cùng.
“Ngoan nào, sẽ qua nhanh thôi mà!” Anh hôn lên môi Isabella, khàn giọng dỗ dành.
Cơn đau lẫn với cảm giác tê dại, khiến Isabella không biết nên phản ứng thế nào. Cô cắn chặt bờ môi đang run rẩy, như thể làm vậy sẽ đỡ hơn một chút.
Cảm giác tê dại rất nhanh đã lấn át cơn đau. Theo nhịp điệu của Michael, Isabella cảm thấy máu trong người như sôi lên, da thịt nổi từng đợt gai ốc. Bụng dưới nóng ran, phồng lên, làm cô có cảm giác như sắp bay khỏi mặt đất.
Ngay lúc Isabella thấy mình như đã mất đi ý thức, chỉ còn lại thân xác, một luồng nóng rực tràn vào trong, rồi cả hai cùng đổ sụp xuống giường.
Isabella có cảm giác như người bị ngạt lâu ngày bỗng được hít không khí, thở dốc từng hơi, toàn thân rã rời không còn chút sức lực.
“Muốn đi tắm không?” Michael ngồi dậy, hỏi Isabella: “Tắm xong lát nữa ngủ sẽ dễ chịu hơn.”
Không đợi Isabella trả lời, Michael đã bế cô vào phòng tắm, giúp cô rửa sạch. Ánh đèn trắng sáng trong nhà tắm làm Isabella bối rối. Cô không dám tưởng tượng cảnh mình trần trụi tắm chung với Michael. Nhưng nếu cứ ngượng ngùng né tránh, lại thấy như mình làm quá, giả bộ. Thế nên cô chẳng làm gì cả, cứ mặc kệ, để Michael lo liệu.
May là Michael rất để ý đến việc đây là lần đầu của Isabella, vừa nhẹ nhàng lau rửa xong lại bế cô trở về giường.
Michael nằm ngửa, kéo đầu Isabella gối lên bên ngực trái mình. Nửa người dưới của hai người vẫn rúc sát, đôi chân vắt chéo lấy nhau.
Đây là lần đầu tiên Isabella nằm ngủ chung giường với một người đàn ông, bản năng khiến cô muốn thoát khỏi vòng tay Michael.
Nhận ra ý định ấy, Michael từ tốn đưa tay phải lên vai cô, nhè nhẹ vuốt dọc sống lưng, như đang vỗ về một con mèo nhỏ.
Isabella như quên hết cả cảnh điên cuồng và ngượng ngập lúc trước, hoàn toàn thả lỏng, ngoan ngoãn hưởng thụ những cái vuốt ve của Michael từ cổ xuống lưng, rồi chìm vào giấc ngủ sâu, cho đến khi một tràng tiếng gõ cửa dồn dập vang lên làm cô tỉnh giấc.
