Chương 2: Sự trở lại của bác sĩ
Mandy không tài nào giấu nổi ánh nhìn ghê tởm trong mắt khi liếc sang Lily—con bé mà bao năm trời cô ta dốc công lấy lòng vẫn cứ “cứng đầu cứng cổ”, trước sau như một, chẳng hề mềm lòng.
Suốt bốn năm qua, Mandy giả vờ quan tâm đến sức khỏe của Lily, lo liệu chuyện ăn uống sinh hoạt hằng ngày, rồi còn đưa đón con bé đi khám bệnh hết lần này đến lần khác. Nếu Lily không phải là “tấm vé” để cô ta bước chân vào nhà họ Frost, ngồi lên ghế bà Frost, thì Mandy đã chẳng rảnh mà phí công đi xin chút thiện cảm ấy làm gì.
Dù Lily rõ ràng chẳng ưa gì mình, Mandy vẫn cố gượng cười, dang tay về phía con bé.
“Lily, lại đây ôm mẹ một cái nào,” cô ta dỗ dành, giọng ngọt lịm.
Nghe Mandy nói vậy, Lily lập tức quay phắt đi, ôm chặt cổ Harrison như bám lấy phao cứu sinh.
“Nhưng con muốn ba bế cơ,” con bé lí nhí bằng giọng trẻ con. “Ba bế con đi.”
Thấy phản ứng của Lily, Harrison khẽ xoa lưng con bé, vỗ về đầy cưng chiều.
“Không sao đâu, con yêu. Đừng sợ. Ba ở đây. Ba bế con đây,” anh dỗ dành xong mới quay sang Mandy, ánh mắt lạnh tanh.
“Lily còn nhỏ. Con bé không muốn em bế thì đừng ép,” anh nói dứt khoát. “Bây giờ, việc quan trọng nhất em cần làm là tìm bác sĩ Johnson.”
Harrison vừa dứt lời, trợ lý Simon đã bước tới, tay cầm điện thoại.
“Thưa anh Frost, đầu mối bên bệnh viện vừa gọi. Bác sĩ Johnson đã tới Bệnh viện Đa khoa Westland rồi ạ.”
Nghe vậy, sắc mặt Mandy đổi cái rụp.
“Cái gì? Mình đứng đây cầm bảng đón lâu thế mà cô ta lại đi thẳng tới bệnh viện?” Mandy đã chắc như đinh đóng cột với Harrison rằng Ella sẽ ở chuyến bay này. Giờ lỡ mất người, Harrison kiểu gì cũng không vui.
Simon liếc Mandy một cái đầy ngượng ngùng, rồi đứng chờ phản ứng của Harrison.
Một lát sau, Harrison ra lệnh: “Đi bệnh viện.”
Trong khi đó, Elena—người đã có mặt ở bệnh viện từ trước—đang cùng Nathan xem lại kết quả xét nghiệm và phương án phẫu thuật cho bố của Zander.
Nathan đứng cạnh cô, vừa chỉ vừa giải thích tình hình: “Elena, tay nghề mình chưa đủ để xử lý ca phức tạp thế này. Bệnh nhân lại lớn tuổi, mình không tự tin. Nên mình mới gọi cậu—ca này phải có cậu mới ổn.”
Elena vừa lật hồ sơ vừa đáp, giọng chuyên nghiệp: “Không sao. Dạng ca này trong nước đúng là hiếm, mà phẫu thuật cũng khó. Báo phòng mổ là ba mươi phút nữa bắt đầu. Mình cần cậu làm phụ mổ cho mình.”
Nathan gật đầu không chần chừ: “Được chứ. Được phụ mổ cho cậu là vinh dự của mình.”
Quả thật, Elena đã ở nước ngoài nhiều năm, mài giũa kỹ thuật phẫu thuật đến mức gần như hoàn hảo. Trình độ y khoa của cô không chỉ thuộc hàng hiếm có trong nước, mà ở quốc tế cũng được nể trọng. Thế nhưng cô lại thích kín tiếng, hành nghề dưới cái tên Ella Johnson, dần dà trở thành một nhân vật “bí ẩn” trong giới y khoa.
Nếu không vì mối liên hệ trước đây với Nathan—từng là bạn học cũ—cô cũng không dám nhận ca của bố Zander.
Mọi chuẩn bị trước mổ xong xuôi, Elena dặn dò hai đứa nhỏ vài câu rồi mới bước vào phòng phẫu thuật.
“Connor, Mia, hai đứa ngồi yên ngoan ngoãn ở khu chờ nha. Ca mổ này chắc lâu lắm, nên nhớ giữ trật tự đó,” cô dặn dò bằng giọng mềm mỏng. “Xong việc là mẹ đỡ đầu của tụi con sẽ tới bệnh viện đón mình về. Cần gì thì cứ nói với mấy cô chú điều dưỡng, người ta sẽ giúp.”
Cả hai đứa nhỏ ngoan ngoãn gật đầu. Connor ôm chiếc laptop, còn Mia thì khư khư cái điện thoại xịn sò, hai đứa cắm mặt vào màn hình, chăm chú như đang ở thế giới riêng.
Connor phẩy tay tiễn Elena. “Mẹ yên tâm đi. Con trông Mia được mà.”
Elena nhìn hai con, trong lòng dâng lên một niềm tự hào ấm áp. Mấy năm qua, dù lịch làm việc của cô dày đặc, tiền bạc lúc nào cũng đè nặng, vậy mà hai đứa lại lớn lên tự lập đến lạ. Với cô, đó đúng là cái phước.
Sắp xếp cho con xong xuôi, Elena bước vào phòng mổ.
Đúng lúc đó, Harrison và Mandy dẫn theo một nhóm người cũng vừa tới bệnh viện. Nghe người quen báo bác sĩ Johnson đã vào ca rồi, Harrison lập tức đứng ngồi không yên.
Con gái anh, bé Lily, sinh ra đã có vấn đề tim nhẹ. Bao năm trời anh bồng con chạy chữa khắp nơi, trong nước có, nước ngoài cũng có, nhưng hết bác sĩ này đến bác sĩ khác đều lắc đầu không dám mổ. Nghe danh Ella tay nghề xuất chúng, anh trông mong nhờ được cô cứu Lily, vậy mà hết lần này tới lần khác cứ lỡ nhau như có duyên mà chẳng gặp.
Thấy Harrison cứ cau mày lo lắng, Mandy hỏi khẽ: “Harrison, giờ mình làm sao đây?”
Harrison liếc cô ta, ánh mắt khó chịu. “Chẳng làm được gì ngoài ngồi chờ thôi.”
“Nhưng lỡ cô ta mấy tiếng mới ra thì sao? Mình ngồi đây chờ hoài hả? Cô ta chỉ là bác sĩ thôi mà, có cần làm giá vậy không?” Mandy cằn nhằn.
Harrison quay phắt sang, mặt lạnh hẳn. “Mandy, nói năng cho cẩn thận. Cô ấy không phải ‘chỉ là bác sĩ’. Cô ấy là một trong những bác sĩ phẫu thuật hàng đầu quốc tế. Ca của Lily có làm được hay không, phụ thuộc hoàn toàn vào việc cô ấy có đồng ý hay không,” anh nhấn giọng, nghiêm như đóng đinh. “Đây là sức khỏe của con mình đấy. Em không coi trọng chút nào à?”
Bị Harrison hỏi thẳng, Mandy gượng gạo nặn ra một nụ cười. Để đạt mục đích, cô ta lập tức hạ giọng, tỏ vẻ mềm mỏng.
“Harrison, em đâu có ý vậy. Em lo cho Lily quá nên lỡ lời thôi,” cô ta giải thích. “Em là mẹ con bé mà, sao em không thương, không lo cho sức khỏe của nó được? Nếu làm được, em còn sẵn sàng cho nó cả trái tim của em nữa.”
Lời nói nghe thì sướt mướt, nhưng rỗng tuếch đến lố bịch; chuyện “cho trái tim” ấy đúng là nói ra cho có.
Harrison không muốn dây dưa nữa. Anh tìm một cái ghế rồi ngồi xuống, bế Lily trong lòng.
Suốt thời gian chờ đợi, anh vẫn chăm Lily từng li từng tí, còn cẩn thận đút trái cây từng miếng nhỏ, sợ con bé nghẹn.
Nhìn Harrison dịu dàng với Lily như thế, Mandy thấy trong lòng bốc lên một cơn ghen tức. Con nhóc đó đúng là số hưởng—nó dựa vào đâu mà được Harrison thương đến vậy?
Harrison vốn định ngồi chờ ngay ngoài phòng mổ để gặp Ella. Nhưng đang chờ được nửa chừng, anh nhận một cuộc gọi quan trọng từ công ty—có việc khẩn, bắt anh phải lập tức xử lý.
Thấy tình thế gấp gáp, Mandy lập tức chớp lấy cơ hội, chen vào thay chỗ.
