Bậc Thầy của Sự Sống và Cái Chết

Tải xuống <Bậc Thầy của Sự Sống và Cái Ch...> miễn phí!

TẢI XUỐNG

Chương 3

Chloe đã biến mất mười ngày trời, vậy mà trong nhà họ Lewis chẳng ai buồn đi tìm cô.

Trong mắt họ, Chloe là nỗi nhục, là trò cười cho cả Sunset City. Không có Chloe, việc làm ăn của nhà họ Lewis kiểu gì cũng phất lên như diều gặp gió.

Sau khi dung mạo được chữa lành, Chloe cùng Larry đi đăng ký kết hôn xong thì quay về nhà.

Victor có ba người con trai.

Con cả là Harry Lewis, con thứ là Jack Lewis, còn út là Scott.

Vì Chloe, Scott ở nhà họ Lewis bị ghẻ lạnh ra mặt, dù anh ta làm lụng cật lực, góp công không ít cho sự phát triển của gia tộc.

Thế nhưng trong nhà họ Lewis, địa vị của anh thấp lè tè, chẳng có tiếng nói trong bất cứ chuyện gì.

Dù Scott giữ chức quản lý ở Lewis Group, anh lại không hề có cổ phần. Mỗi tháng chỉ nhận đúng lương, chẳng có thưởng, khiến cuộc sống gia đình lúc nào cũng chật vật.

Nhà thì có mua, nhưng tháng nào cũng oằn lưng trả góp.

“Larry, đây là nhà em.”

Chloe dẫn Larry tới trước cửa, chỉ vào cánh cửa đóng kín rồi nói: “Chẳng bề thế được như cái ‘cung điện’ anh đang ở đâu.”

Larry nắm tay cô, cười dịu: “Có em ở đâu thì ở đó là nhà.”

Trong lòng Chloe ấm lên một chút. Cô bước tới, khẽ gõ cửa.

Cửa mở rất nhanh. Người ra mở là mẹ Chloe, Maria.

Maria sững người khi thấy một cô gái xinh đẹp cùng một người đàn ông lạ đứng trước cửa. Bà hỏi: “Hai người tìm ai?”

“Mẹ,” Chloe gọi.

Tiếng “mẹ” khiến Maria ngơ ngác. Bà nhìn chằm chằm người phụ nữ xinh đẹp, gợi cảm trước mặt, mãi vẫn chưa kịp phản ứng.

“Mẹ, là con đây, Chloe.”

Maria bàng hoàng, nhìn kỹ lại rồi hỏi đầy hoài nghi: “Con… con là Chloe á?”

“Dạ, mẹ. Con khỏi rồi. Sẹo hết sạch rồi.”

“Maria,” Larry cũng lên tiếng.

Maria lại sững: “Cậu là ai?”

Chloe kéo tay Larry lại gần, nói: “Mẹ, đây là chồng con.”

Maria cuối cùng cũng hoàn hồn. Bà kéo Chloe sang một bên, lạnh lùng nói: “Mẹ không bao giờ thừa nhận một thằng con rể như vậy.”

Rồi bà đưa tay sờ lên gò má trắng mịn của Chloe, giọng không giấu được kinh ngạc: “Chloe, thật sự là con hả? Sẹo biến mất hết rồi… chuyện gì xảy ra vậy?”

“Mẹ, mười ngày nay con đi điều trị. Giờ con khỏi rồi. Con sẽ không làm mẹ mất mặt nữa…” Chloe nghẹn giọng.

Từ sau biến cố đó, cô trở thành nỗi nhục của nhà họ Lewis, thành trò cười của Sunset City. Ba mẹ cô đi tới đâu cũng bị người ta mỉa mai, châm chọc.

“Chloe…” Maria cũng ôm lấy Chloe, khóc tức tưởi. “Chloe, là lỗi của mẹ. Trước đây mẹ bỏ mặc con, để con chịu khổ chịu thiệt thòi như vậy. Vào nhà ngồi đi con.”

Bà kéo Chloe vào trong.

Dung mạo mới của Chloe khiến Maria nảy ra tính toán khác.

Với gương mặt xinh đẹp hiện tại, Chloe hoàn toàn có thể gả vào nhà giàu, thậm chí là dòng dõi danh giá, chứ không phải lấy một kẻ vô dụng lại tham lam.

Bà liếc Larry đang ngồi một góc, lạnh tanh chỉ ra cửa: “Cút ra ngoài.”

“Mẹ làm gì vậy? Đây là chồng con, là người ông nội đích thân chọn cho con mà,” Chloe nói.

“Về biệt thự nhà họ đi. Để Victor tự tay hủy cái hôn sự này.”

Maria kéo Chloe đi.

“Larry…” Chloe ngoái lại, vẻ mặt bất lực.

Larry nhún vai, trông như chẳng bận tâm, rồi lặng lẽ đi theo sau hai người.

Trong phòng khách biệt thự nhà họ Lewis, những người trong đại sảnh trố mắt nhìn người phụ nữ xinh đẹp đang đứng cạnh Maria, ánh mắt ai nấy đều đầy khó tin.

Họ thầm nghĩ: ‘Đây là Chloe sao?’

‘Là Chloe bị hủy dung suốt mười năm đó á?’

‘Chuyện gì vậy? Mới có mười ngày mà biến đổi kinh khủng thế?’

“Cô… cô là Chloe à?”

“Chloe, cô đi thẩm mỹ hả? Thẩm mỹ toàn thân luôn sao? Giờ công nghệ ghê vậy rồi à?”

Cả nhà họ Lewis cứ như nhìn thấy ma giữa ban ngày.

Họ không tài nào tin người phụ nữ xinh đẹp trước mặt lại chính là Chloe đầy sẹo ngày nào.

Hay là cô uống trúng “thần dược” gì?

Maria vào thẳng vấn đề: “Victor, tôi không đồng ý cuộc hôn nhân này. Với nhan sắc của Chloe bây giờ, nó chắc chắn có thể lấy người nhà danh giá, chứ không phải một thằng vô dụng.”

Victor ngồi trên sofa, tay cầm tẩu thuốc, ánh mắt dán chặt vào Chloe.

Ông cũng không hiểu chuyện gì xảy ra.

Tại sao Chloe từng đầy sẹo khắp người, vậy mà chỉ mười ngày đã khỏi sạch?

Nhưng đúng là bây giờ Chloe là một mỹ nhân. Ông gật đầu: “Cô nói cũng có lý. Trong những gia đình có thế lực ở Sunset City, đàn ông chưa vợ không thiếu. Để ta dùng quan hệ tìm cho Chloe một tấm chồng tốt.”

“Con không đồng ý.”

Chloe đứng bật dậy, mắt đỏ hoe, nước mắt trực trào: “Ông nội, chính ông quyết định gả con cho Larry. Giờ Larry chữa lành cho con rồi, sao ông lại nuốt lời?”

“Đồ ngu.” Maria tát bốp một cái vào gò má trắng của Chloe rồi mắng xối xả: “Dính với cái thằng nghèo rớt mồng tơi ấy thì được cái gì hay ho?”

Chloe ôm lấy bên má vừa bị tát, rồi với tay chộp con dao gọt trái cây trên bàn, dí sát lên mặt mình. “Còn ép nữa là tôi tự rạch mặt cho bà coi.”

“Cô…” Maria tức đến run người.

Victor quát: “Thôi cái trò dở hơi đó đi, Chloe. Ông cũng chỉ nghĩ cho con thôi. Với nhan sắc bây giờ của con, cưới đại gia dễ như trở bàn tay, sống sung sướng nhung lụa. Việc gì phải lấy thằng nghèo.”

Đúng lúc ấy, Larry nãy giờ im thin thít bước lên, nhìn từng người nhà họ Lewis rồi nói điềm đạm: “Tôi không cần phải ‘gả’ vào nhà các người. Nhưng chuyện này là giữa tôi và Chloe. Bọn tôi đã đăng ký kết hôn rồi. Nếu cô ấy đồng ý ly hôn, tôi không có gì để nói. Còn nếu cô ấy không đồng ý, không ai ép được cô ấy.”

“Larry, cậu không có tư cách lên tiếng ở đây.”

Oscar—cháu đích tôn nhà Lewis—xông tới, chỉ thẳng vào mũi Larry và chửi: “Mày chỉ là thằng vô dụng ăn bám nhà tao thôi. Ở đây mày không có quyền nói. Nhà tao bảo mày cút thì mày phải cút.”

Larry đưa tay ra, bẻ quặt ngón tay đang chỉ của Oscar, giọng lạnh tanh: “Chưa có ai dám chỉ vào mặt tôi mà chửi.”

Oscar đau quá kêu oai oái, người gập xuống, mặt nhăn nhó, lập tức van vỉ: “T… tôi sai rồi, thả tôi ra trước đã.”

Larry buông tay.

Oscar thở hổn hển, nhìn gương mặt thờ ơ của Larry mà máu nóng dồn lên. Hắn chộp cái gạt tàn trên bàn, định giáng thẳng xuống đầu Larry.

“Cậu làm cái trò gì đấy?” Victor quát, “Đặt xuống. Giữ chút thể diện đi.”

Oscar quay sang nhìn Victor, mặt đầy ấm ức: “Ông nội, hắn quá đáng lắm. Ông phải bênh cháu chứ.”

“Im đi.” Victor rít một hơi tẩu thuốc, phẩy tay nhẹ, rồi nhìn Larry đứng trước mặt mình, nói: “Tôi đưa cậu mười ngàn đô. Ly hôn Chloe, rồi tránh xa đời nó.”

“Không được!” Chloe gào lên.

“Đồ láo!” Victor đập bàn cái rầm, gằn giọng, “Tôi còn chưa chết đâu. Tôi vẫn là gia chủ nhà Lewis. Lời tôi nói là luật.”

Larry không muốn vì mình mà Chloe cạch mặt gia đình.

Lần này anh quay lại có hai mục đích: báo đáp Chloe và trả thù.

Anh không muốn sự “báo đáp” ấy lại khiến Chloe đau thêm, càng không muốn chèn một cái nêm giữa cô và người nhà.

“Ông nội, xin ông cho con một cơ hội chứng minh con không thua kém ai.”

“Cơ hội à?” Oscar cười khẩy. “Larry, theo hồ sơ thì mày chỉ là thằng mồ côi lớn lên ở cô nhi viện, đi lính được mấy năm. Mày không xứng với Chloe. Muốn cơ hội hả, được thôi. Mày biết Tập đoàn Legion không? Nhà tao cố bấu víu hợp tác với họ mãi mà chưa được. Nếu mày kéo được Legion hợp tác với nhà tao, thì nhà tao mới chịu nhận mày là chồng Chloe.”

Oscar vốn đã ngứa mắt Larry từ lâu. Một thằng lính trơn không tiền không thế mà bày đặt ngông nghênh, làm như mình là ai.

Oscar bày ra cửa ải để ép Larry tự rút lui.

Trong đầu hắn đã nhắm sẵn một người “xứng” làm chồng Chloe—Sean Hall, người của nhà Hall, gia tộc đứng đầu trong Tứ Đại Gia Tộc.

“Ông nội, để hắn thử xin đơn hàng từ Legion. Hắn làm được thì ta công nhận. Làm không được thì hắn phải cút.”

Victor nhả khói, nói: “Được. Nhà ta chủ yếu làm chế biến dược liệu. Dạo này Legion đang mở rộng sản xuất, tung ra nhiều đơn hàng. Khối công ty chế biến dược liệu đang tranh nhau đơn của Legion Lord. Nếu cậu lấy được một đơn trị giá năm trăm ngàn đô từ Legion, tôi sẽ công nhận cậu là chồng Chloe. Tôi cho cậu mười ngày.”

“Không cần mười ngày. Ngày mai tôi đem đơn về.”

Nói xong, Larry kéo tay Chloe rời đi.

“Larry ngông thật. Legion là tập đoàn dược phẩm số một, giá trị hàng tỷ, kiếm được đơn của họ đúng là nằm mơ giữa ban ngày.” Oscar cười khẩy.

Maria năn nỉ: “Victor, ông đừng mềm lòng. Năm trăm ngàn đô chẳng đáng là bao. Với nhan sắc của Chloe bây giờ, nó cưới vào Tứ Đại Gia Tộc chắc chắn được.”

Victor phẩy tay: “Đừng ép quá. Đơn của Legion Lord nằm trong tay Tứ Đại Gia Tộc, đâu phải muốn là lấy. Cứ để Larry thử rồi tự ngã. Sau đó ta sẽ tìm cách gả Chloe cho người nhà quyền thế. Chỉ cần bắt tay được với Tứ Đại Gia Tộc, nhà ta sẽ phất lên rất nhanh ở Sunset City.”

Chương trước
Chương tiếp theo