Tỷ Phú CEO Tìm Kiếm Tái Hôn

Download <Tỷ Phú CEO Tìm Kiếm Tái Hôn> for free!

DOWNLOAD

Chương 1

“Serena…”

Quấn riết trong vòng tay nhau, hai người như lửa gần rơm, dục vọng bùng lên ngùn ngụt—cho đến khi một câu lỡ miệng của người đàn ông kéo về cái lạnh buốt nhắc nhớ về một người khác.

Charlotte Russell bấu chặt lấy cổ Frederick Percy, cảm nhận thứ to dày và cứng như sắt của anh đang ra vào trong người mình. Cô cắn răng nén một tiếng rên, một giọt nước mắt lặng lẽ trượt khỏi khóe mắt.

Frederick chẳng hề để ý cảm xúc của cô. Hai bàn tay anh nắm lấy ngực cô, những ngón tay trêu đùa đầu ti rồi bất ngờ bấm mạnh một cái, khiến Charlotte nghẹn tiếng, chỉ kịp rít lên một âm thanh vỡ vụn.

Môi đỏ của Charlotte hé ra, hơi thở đứt quãng thành từng tiếng gấp gáp. Khoái cảm dồn dập đến mức cô gần như phát điên.

“Frederick… mình sinh con đi.”

Frederick khựng lại, nhấc chân cô lên, rồi chẳng hề dịu dàng, anh lại thúc vào lần nữa, cúi xuống cắn đầu ti cô. “Charlotte, cô không xứng mang con của tôi!”

Trong đôi mắt trong veo của Frederick lóe lên một tia lạnh, anh càng lúc càng thô bạo, như muốn nghiền nát cô.

Mỗi lần rút ra đến tận cùng, anh lại ấn mạnh eo Charlotte xuống rồi thúc vào thật sâu, chạm đến tận cùng, khiến cơ thể vốn đã nhạy cảm của cô càng chìm nghiện trong thứ cảm giác vừa đau vừa mê muội.

Tiếng rên của Charlotte vỡ thành từng đoạn, đôi mắt đỏ hoe như ầng ậng nước. Trong cơn choáng váng, ánh nhìn cô rơi vào môi anh, cô chống người dậy chậm rãi, ghé sát lại. “Frederick… anh có gan hôn em không?”

Năm năm vợ chồng, lên giường không biết bao lần, vậy mà họ chưa từng hôn nhau.

Trong mắt Frederick thoáng qua vẻ ghê tởm; gương mặt anh sầm lại. Anh thậm chí chẳng buồn nhìn mặt cô, chỉ lật cô lại, ấn cô xuống. Ở tư thế từ phía sau, những nhịp thúc của anh càng lúc càng sâu, càng lúc càng mạnh.

Charlotte vùi mặt vào gối, giấu đi mọi cảm xúc trong đôi mắt.

Frederick thúc những nhịp cuối cùng. Ngay khoảnh khắc phóng ra, giọng anh lạnh băng rơi xuống tai cô.

“Charlotte, ly hôn đi.”

Cơn nóng trên da thịt cô còn chưa kịp tan, vậy mà sắc mặt đã trắng bệch trong chớp mắt.

Charlotte nhìn anh ngơ ngác. “Anh… nói gì cơ?”

Frederick rút ra khỏi cơ thể cô, tiện tay cầm hai tờ giấy trên bàn ném cho cô. “Serena có thai rồi. Tôi phải cưới cô ấy. Nhưng sau ly hôn, tôi vẫn sẽ chu cấp cho cô.”

Tay Charlotte run rẩy khi nhận lấy. Một tờ là thỏa thuận ly hôn, tờ còn lại là thỏa thuận chu cấp.

Năm năm hôn nhân, anh muốn biến cô thành kẻ lén lút không danh phận, chỉ để trao cho Serena Brown một cái danh cho đàng hoàng?

“Frederick… cho em một lý do đi.” Giọng Charlotte run lên.

“Serena đang mang thai, tinh thần không ổn. Tôi phải cho cô ấy cảm giác an toàn.” Nhắc đến Serena, giọng anh mềm hẳn đi.

Cô ấy mới là người anh nâng niu nhất.

Charlotte thấy tim mình như bị dao cứa từng nhát.

Cuộc hôn nhân năm năm của họ từ lâu chỉ là lớp vỏ. Vốn dĩ, cuộc hôn nhân này là thứ cô đã ép buộc mà có.

Charlotte chậm rãi ngẩng đầu, đưa tay chạm nhẹ lên bụng mình, môi đỏ khẽ run. “Frederick… nếu em cũng mang thai thì sao? Anh vẫn nhất quyết ly hôn à?”

Frederick liếc cô lạnh lùng, nói chắc như đinh đóng cột: “Charlotte, cô sẽ không có con của tôi.”

Một cơn đau mảnh như tơ lan khắp lồng ngực Charlotte. Ánh mắt cô khẽ dao động, rồi cô cất giọng bình thản đến lạ: “Được thôi. Em đồng ý ly hôn.”

Charlotte ký tên cái rẹt lên thỏa thuận ly hôn, dứt khoát không chần chừ. Tài sản của Frederick chia đôi cho cô. Anh hào phóng đến thế chỉ để được tự do cưới Serena.

Còn tờ thỏa thuận chu cấp, Charlotte nhìn cũng không thèm nhìn. Cô cầm lên rồi xé toạc thành từng mảnh.

Thấy Charlotte quyết liệt như vậy, Frederick sững người.

Charlotte nhìn những mảnh giấy vụn rải dưới sàn, như đang nhìn tuổi trẻ của mình bị xé nát.

Hồi đó, Frederick cần một người vợ, Charlotte liền đứng ra nhận lời, mặc kệ gia đình cô ra sức phản đối.

Ai cũng nghĩ cô nhắm vào tiền tài nhà họ Percy, nhưng chẳng ai biết cô đã âm thầm thương Frederick từ lâu lắm rồi.

Đến ngày cưới của Charlotte và Frederick, Serena vì tức tối bỏ đi nước ngoài nên gặp tai nạn xe.

Charlotte đứng trơ mắt nhìn Frederick bỏ dở hôn lễ để chạy đến bên Serena. Cô van xin đến khản cổ cũng bị lờ đi, rồi trở thành trò cười cho cả thành phố Silverlight.

Cuộc hôn nhân của họ, từ đầu đến cuối, chỉ là một mớ bòng bong khổ sở.

Charlotte hít một hơi thật sâu, nhặt quần áo dưới sàn lên rồi mặc lại từng món. Cô hỏi, giọng bình thản đến lạ: “Khi nào anh xử lý giấy tờ?”

Sự điềm tĩnh của cô khiến Frederick sững người. “Cô định cứ thế mà đi thật à?”

Charlotte gật đầu, ánh mắt lạnh tanh. “Chứ còn gì nữa? Hay anh muốn tôi chia sẻ chồng với cô Brown?”

Frederick cau mày, giọng đầy ghê tởm: “Charlotte, đừng có đem Serena ra đùa. Nói thêm một câu nữa thì cút khỏi đây.”

Charlotte nhếch môi cười tự giễu. “Không cần anh đuổi. Tôi tự đi.”

Đồ đạc của cô trong biệt thự Percy chẳng có bao nhiêu, nhét vừa đúng một cái vali.

Nhưng đúng lúc cô bước ra, tờ phiếu xét nghiệm thai trong túi rơi xuống, rơi ngay trước mặt Frederick, hai chữ “DƯƠNG TÍNH” rõ rành rành.

Ánh mắt anh ta lạnh hẳn đi, giọng lại còn mỉa mai: “Charlotte, cái phiếu thử thai này là sao? Không ngờ cô còn bày trò làm giả giấy tờ để khỏi ly hôn.”

Charlotte khựng cứng người, quay phắt lại nhìn Frederick.

Frederick hất tờ phiếu vào thẳng mặt cô.

Nhớ đến cái giọng lạnh như dao của anh, Charlotte cố ý nhướng mày, dáng vẻ hờ hững: “Giả thì sao? Năm năm hôn nhân, tình cảm của mình lúc nào cũng nhạt như nước ốc. Nếu giả vờ có bầu mà khiến anh thèm để ý tới tôi một chút thì tôi cũng đạt được mục đích rồi.”

Charlotte nói thản nhiên, cúi xuống nhặt tờ phiếu lên. Vết thương trong tim như bị khoét rộng thêm, rỉ máu từng chút một.

Cô ngẩng đầu nhìn Frederick—khóe môi anh ta còn treo một nụ cười lạnh. “Charlotte, đúng là tôi đánh giá thấp cô.”

Charlotte không cãi. Cô làm sao có thể nói cho anh biết tờ phiếu ấy là thật được chứ?

“Frederick, khi nào anh chốt thời gian làm thủ tục ly hôn thì báo tôi.”

Nói xong, Charlotte kéo vali bước thẳng ra khỏi biệt thự Percy.

Cô ngoái đầu nhìn nơi mình đã sống suốt năm năm, trong đầu không có nổi một ký ức vui vẻ nào—chỉ toàn những ngày chờ đợi triền miên và hy vọng vỡ vụn.

Ngày nào cô cũng nghĩ Frederick khi nào về, về được mấy hôm, có chịu ở nhà một bữa cơm không.

Ngực Charlotte nhói lên. Hóa ra bao năm cô nhẫn nhịn chăm lo, bao năm ngóng anh quay về, trong mắt Frederick đều chẳng đáng một xu. Rốt cuộc, người bị cảm động cũng chỉ có mình cô.

Charlotte chui vào taxi, cảm xúc bị dồn nén lâu nay bỗng vỡ òa trong lồng ngực, nước mắt cứ thế tuôn ra không sao kìm nổi.

Đến nhà bạn thân Fiona Johnson, mắt Charlotte đã sưng húp vì khóc.

Fiona nghe chuyện Charlotte ký vào thỏa thuận ly hôn thì sốc đến đứng hình. “Sao lại thế? Hai người bên nhau năm năm rồi, sao anh ta nỡ ly hôn với cậu?”

Giọng Charlotte rệu rã: “Serena có thai rồi.”

Fiona chết lặng.

Cô ôm chặt lấy Charlotte, vỗ về khe khẽ: “Quên hắn đi. Năm năm hôn nhân mà không giữ nổi trái tim hắn thì thôi, mình tìm người khác. Cậu giỏi giang thế này, đời nào lại không có người thương.”

“Đúng lúc công ty đang phát triển dòng nước hoa mới. Cậu tham gia cùng mình đi, coi như đổi gió, khuây khỏa chút.”

Charlotte tựa vào Fiona, khẽ “ừ” một tiếng.

Cô chậm rãi đặt tay lên bụng, nỗi buồn sâu hoắm tràn lên. ‘Con à, từ giờ trở đi, con chỉ còn có mẹ thôi.’

Next Chapter